Phục Truyền

PHỤC TRUYỀN 8
LỜI CĂN DẶN CỦA MÔI-SE
Đề mục: NHỚ
Kinh Thánh Phục truyền 24:17-22
Câu gốc: Phục truyền 24:18

*****************************************


Kính chào Quý vị Thính giả, tôi là Mục sư SƠN. Cảm ơn Chúa cho chúng ta đã cùng nhau học lời dạy của Môi-se với đề tài là QUÊN qua Phục truyền luật lệ ký đoạn 8:1-20, Môi-se đã nhắc dân Y-sơ-ra-ên cũng như nhắc người tin Chúa Jêsus không được Quên Ơn Chúa. Hôm nay, chúng ta nhờ ơn Chúa cùng nhau học lời dạy thứ hai của Môi-se với đề tài là: NHỚ, theo sách Phục truyền luật lệ ký đoạn 24:17-22.
I/. Phục truyền 24:18 – “Khá nhớ rằng mình đã làm tôi mọi nơi xứ Ê-díp-tô”.
Chúa phán dân Y-sơ-ra-ên phải biết rõ họ đã từng: “làm tôi mọi nơi xứ Ê-díp-tô!” Chúa muốn dân Y-sơ-ra-ên nhớ lại hay nói cách khác là không được quên tình cảnh của họ đã từng làm nô lệ tại xứ Ai Cập (Ê-díp-tô).
Sách Xuất Ê-díp-tô ký đã ghi lại tình cảnh hơn 400 năm nô lệ của người Y-sơ-ra-ên tại Ai Cập:

  • Xuất. 1:11, dân Y-sơ-ra-ên phải làm xâu, làm sưu dịch cho người Ai Cập, tức là làm công việc nặng nhọc không được trả tiền công.

Xuất. 1:13-14, với những từ ngữ: nhọc nhằn, cay đắng. Người Việt Nam ngày nay dù chưa từng sống dưới chế độ của các Đế quốc Tàu, của thực dân Pháp cai trị nhưng chắc chắn hiểu được tình cảnh nô lệ như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết:‘Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, sẽ thấm thía khi đọc Xuất Ê-díp-tô đoạn 1 nầy. Quý vị xem lại những công trình xây dựng nổi tiếng tại Ai Cập thời bấy giờ cách đây hơn 3.500 năm, như các kim tự tháp, đền đài, với những phương tiện đơn sơ thời đó, phần lớn chỉ dựa vào sức người, sẽ hiểu được nỗi nhọc nhằn, cay đắng mà người Y-sơ-ra-ên phải chịu làm nô lệ xây dựng những công trình đó.

  • Xuất. 1:15-16, trong tình cảnh nô lệ, các con trai sơ sinh của người Y-sơ-ra-ên lại bị giết theo chánh sách diệt chủng của vua Ai Cập.

Quý vị cũng phải đọc những quyển sách nói về cảnh nô lệ đã được các nhà văn viết thành tiểu thuyết như: Khóc Lên Đi Ôi Quê Hương Yêu Dấu, Chiếc Lều Của Chú Tom, Cội Rễ…, dù chỉ là đọc, chắc chắn Quý vị cũng cảm nhận được phần nào cuộc đời khốn khổ của các nô lệ thời xa xưa.
Phao-lô đã áp dụng tình cảnh nô lệ đó vào đời sống thuộc linh con người phải ở dưới ách cai trị, làm nô lệ cho ma quỉ, cho tội lỗi như sau: “Vậy, anh em từng đặt chi thể mình làm tôi sự ô-uế gian ác đặng phạm tội ác… Thế thì anh em đã được kết quả gì? Ấy là quả mà anh em hiện nay đương hổ thẹn; vì sự cuối cùng của những điều đó tức là sự chết… Còn anh em đã chết vì lầm lỗi tội ác mình, đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng phục vua cầm quyền chốn không trung, tức là thần hiện đương hành động trong các con bạn nghịch. Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư dục xác thịt mình, làm trọn các sự ham mê của xác thịt và ý tưởng chúng ta, tự nhiên làm con của sự thạnh nộ, cũng như mọi người khác” (Rôma 6:19b, 21; Êphêsô 2:1-3)
Đó là kinh nghiệm của tất cả chúng ta từng sống dưới ách nô lệ của tội lỗi, nô lệ cho ma quỉ như vậy. Hôm nay Lời Chúa phán với chúng ta: KHÁ NHỚ, không được quên (Phục. 24:18a)
NHỚ để làm gì? Nhớ để làm được những điều Chúa dạy sau đây:

  • 24:17, nếu không nhớ quá khứ mình từng làm tôi mọi, làm nô lệ, thì chúng ta sẽ ăn ở bất công với những người khách lạ, kẻ mồ côi, người góa bụa.
  • 24:19-21, nếu không nhớ quá khứ mình đã từng làm tôi mọi, làm nô lệ, thì chúng ta không thể thương xót những người nghèo khó.

Nếu không nhớ chúng ta từng làm tôi mọi cho tội lỗi, làm nô lệ cho ma quỉ, thì chúng ta không thể yêu thương những người chưa được cứu; để đem sự cứu rỗi yêu thương của Chúa cho họ. chúng ta không thể sống khiêm nhường để yêu thương anh em mình trong Chúa. Chúng ta dễ lắm kiêu ngạo cho mình là cao trọng hơn anh em.
Một thanh niên mới tin Chúa được hai tuần đã dắt được 3 người bạn chưa tin Chúa đến nghe truyền giảng Tin Lành và cả 3 người bạn đã tin Chúa. Một Chấp sự trong Hội Thánh ngạc nhiên nói với tôi: ‘Lạ thật! thanh niên nầy mới tin Chúa mà dắt được 3 người đến với Chúa’. Tôi nói với ông Chấp sự rằng: ‘Tại anh thanh niên nầy mới tin Chúa vẫn còn nhớ tình cảnh khốn khổ của mình dưới ách nô lệ tội lỗi nên còn yêu thương những người bạn chưa tin Chúa; còn chúng ta tin Chúa lâu rồi nên đã quên mình đã từng làm nô lệ cho tội lỗi đau khổ thế nào, do đó không còn yêu thương những người chưa tin Chúa, bởi đó không còn muốn mời thân hữu đến nghe Tin Lành’.
II/. Phục truyền 24:18b,“Khá nhớ rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chuộc ngươi khỏi đó”.
Nếu chúng ta nhớ một quá khứ nô lệ, thì Lời Chúa cũng dạy chúng ta cũng phải NHỚ Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã chuộc chúng ta khỏi tình cảnh nô lệ tội lỗi đó.
Chúa đã làm cách nào để chuộc dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập?Thi thiên 105:25-45 đã ghi lại cách mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã chuộc dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập. Đây là một bảng tường thuật cũng là một bài ca nhắc lại công ơn cứu chuộc của Chúa đã được sách Xuất Ê-díp-tô ký đến sách Phục truyền ghi lại.

  • Chúa đã dùng chính cánh tay Ngài cứu chuộc họ, nghĩa là Chúa không dùng phương tiện nhưng chính Chúa trực tiếp hi sinh làm công việc cứu chuộc họ.
  • Chúa không chỉ dùng cánh tay Ngài giải cứu họ, mà Chúa còn dẫn dắt họ, ban cho họ mọi nhu cần trong sự sống hằng ngày trong khi đi trong đồng vắng 40 năm.
  • Chúa không chỉ nuôi dưỡng họ 40 năm, mà Chúa còn tha thứ khi họ phản nghịch chống lại Chúa.
  • Chúa không chỉ tha thứ họ, mà Chúa còn đưa họ vào Đất Hứa, ban cho xứ tốt tươi đượm sữa và mật.

Sứ đồ Phierơ đã so sánh điều nầy với sự cứu chuộc mà Chúa Jêsus Christ đã làm cho chúng ta ngày nay, trong I Phierơ 1:18-20, “vì biết rằng chẳng phải bởi vật hay hư nát như bạc hoặc vàng mà anh em được chuộc khỏi sự ăn ở không ra chi của tổ tiên truyền lại cho mình, bèn là bởi huyết báu Đấng Christ, dường như huyết của chiên con không lỗi không vít, đã định sẵn trước buổi sáng thế, và hiện ra trong cuối các thời kỳ vì cớ anh em”.
Chúa Jêsus Christ cứu chuộc chúng ta không phải bằng bạc hay vàng, mà là bởi Huyết, tức là bằng chính sự sống của Chiên Con của Đức Chúa Trời, là Chúa Jêsus Christ.
Quý vị chú ý, để cứu chuộc dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập đem họ về Đất Hứa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã làm bao nhiêu phép lạ, bao nhiêu quyền năng. Nhưng kỳ diệu thay, để cứu chuộc loài người chúng ta ra khỏi tội lỗi, ra khỏi ách nô lệ ma quỉ và quyền lực của tội lỗi, Chúa không dùng phương tiện, Chúa đã dùng chính mạng sống của Ngài, hạ mình xuống làm người, thậm chí chết trên thập tự giá như một tội nhân tội nặng nhất, địa vị hèn hạ nhất, đổ huyết cứu chúng ta – Phi-líp 2:6-8.
Hôm nay, Chúa phán: Khá nhớ …Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã chuộc ngươi, khá nhớ công ơn cứu chuộc của Chúa Jêsus Christ. Nhớ Chúa cứu chuộc chúng ta để làm gì? Để chúng ta có thể nói những lời như trong Phục truyền đoạn 26:5-10 và sống vui vẻ dâng hiến cho Đức Chúa Trời.
Tôi nói ‘dâng hiến vui vẻ cho Chúa’, vì biết ơn Chúa. Nói đến đây, nhắc chúng ta nhớ đến bài Thánh ca: ‘Ta hi sinh vì con hết’ mà người tin Chúa Jêsus đã hát bao nhiêu lần, nhất là mỗi lần dự Tiệc Thánh, nhắc lại công ơn cứu chuộc của Chúa Jêsus Christ. Với điệp khúc là những câu hỏi được hỏi bao nhiêu lần, mà hình như chưa bao giờ được trả lời.
Trong quyển Những Tia Sáng II, trang 396, của Mục sư Lê văn Thái, có ghi một câu chuyện:
Ông Sam Jones gặp một tín đồ than với ông: ‘Tôi đóng góp vào Hội Thánh nặng quá!’
Ông Sam Jones hỏi: - Bao nhiêu một năm? - 5 đôla.
Ông tin Chúa được bao lâu rồi? - 4 năm.
Trước khi tin Chúa, ông làm nghề gì? - Nghiện rượu.
Mỗi năm uống rượu hết bao nhiêu tiền? - 250 đôla
Khi ấy ông có đất ruộng gì không? - Phải mướn đất cày với một con bò.
Bây giờ có gì? - Một khu ruộng tốt và một đôi ngựa cày.
Mỗi năm ông nộp cho ma quỉ 250 đôla để được cày thuê với một con bò. Nay ông được Chúa cứu khỏi quyền lực ma quỉ, được đất riêng với đôi ngựa để cày. Thế mà dâng cho Chúa có 5 đôla, ông lại cho là nặng! Thật là người bội bạc từ đầu đến chân.
Tác giả Thi thiên 116:12 phải thốt lên: “Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giê-hô-va về các ơn lành mà Ngài đã làm cho tôi? Ơn Chúa chúng ta không thể báo đáp, chúng ta chỉ có thể dâng hiến để tỏ lòng biết ơn Chúa.
III/. Phục truyền 24:18c – NHỚ LỜI CHÚA DẠY: “Cho nên ta dặn biểu ngươi phải làm như vậy”
Phải công nhận học cái gì cũng dễ nhớ, nhưng học Lời Chúa là Kinh Thánh thì khó nhớ. Càng khó hơn nữa khi phải học Lời Chúa để nhớ làm theo như trong câu Phục truyền 24:18c nầy: “Phải làm như vậy!”
Ôsê 8:12-13 là tiếng than thở của Chúa: Ta ban cho chúng nó một vạn điều, nhưng nó coi như chẳng can gì đến mình”.
Khó nhớ Lời Chúa vì chúng ta không biết rằng nếu không nhớ Lời Chúa để làm theo thì sẽ bị rủa sả (Phục truyền 27:26).
Một người làm nghề xây dựng. Lúc thất nghiệp thì siêng năng nhóm lại, thăm viếng chứng đạo. Đến khi có việc làm trong một Công ty lắp ráp nhà tiền chế cho ngoại quốc thì anh ấy bỏ nhóm, không tham gia công việc Chúa. Anh em trong Hội Thánh đến thăm mời nhóm lại, thì anh nầy cho rằng để thì giờ đi nhà thờ là không thực tế; đi làm kiếm tiền là thực tế hơn. Người đó không nhớ Lời Chúa dạy trong Xuất. 20:8-11; Hêb. 10:25; cũng không nhớ Lời Chúa dạy trong Malachi 3:10-11.
Kết quả vào một cuối ngày, anh được lịnh của Giám đốc công ty bảo phải lên kiểm tra việc lắp ráp tầng cao ở trên trước khi ra về. Anh cùng một người bạn không tin Chúa được cần cẩu đưa lên tầng trên, bất ngờ cần cẩu đứt dây khiến hai người rơi xuống. Người bạn không tin Chúa thì chết ngay tại chỗ, còn anh bị gãy chân phải vào bệnh viện cấp cứu. Khi hay tin, anh em trong Hội Thánh lại vào thăm, nơi giường bịnh, anh ấy biết rằng làm theo Lời Chúa dạy là thực tế hơn, xuýt chút nữa anh đã chết chung với kẻ chẳng tin.
Cảm ơn Chúa, ngược lại, Chúa có hứa ban thưởng cho người nào làm theo Lời Chúa dạy:
Hãy đọc Phục truyền 28:1-14, hãy thử nghiệm chính ngay những điều Chúa dạy hôm nay:

  • Hãy NHỚ quá khứ nô lệ tội lỗi để yêu thương mọi người, yêu thương những người chưa được cứu, để sống khiêm nhường trong Chúa.
  • Hãy NHỚ công ơn cứu chuộc của Chúa để vui lòng dâng hiến tài vật, dâng hiến đời sống cho Chúa.
  • Và hãy NHỚ Lời Chúa để sống theo Lời Chúa dạy mỗi ngày hầu cho chúng ta được may mắn trong con đường mình và được phước.