GIÔ-SUÊ 5
KẾT QUẢ CỦA ĐỨC TIN
(CHIẾM HỮU ĐẤT HỨA) - 13: - 24:
****************************************
Kính chào Quý vị Thính giả, tôi là Mục sư SƠN. Cảm ơn Chúa cho Kinh thánh có sách Giô-suê dạy chúng ta một bài học kỳ diệu về Đức Tin trong Đức Chúa Trời. Từ đoạn 1 đến đoạn 12, từng bài học về đức tin làm chúng ta đầy ngạc nhiên, không phải chỉ đơn giản tin Chúa để được tha tội, được lên Thiên đàng, mà 12 đoạn đầu sách Giô-suê sinh động hóa Đức Tin. Hôm nay, từ đoạn 13 đến đoạn 24, cuối sách, mô tả cuộc chiến chinh phục Đất Hứa của dân Chúa. Để tiện theo dõi từng bước chân của Giô-suê và dân Chúa trong cuộc chiến chinh phục và tiêu diệt kẻ thù, mong Quý vị Thính giả có trước mắt bản đồ xứ Ca-na-an trên tay để tiện theo dõi.
Phần Kinh thánh nầy, dân Chúa chiếm hữu Đất Hứa – Chiếm hữu là sở hữu luôn làm sản nghiệp cho mình. Có 3 điểm cần lưu ý trong phân đoạn nầy:
(1). Tính cách dân chủ trong việc chia Đất Hứa.
Có ba Đại diện: Giô-suê, thầy tế lễ cả, và các trưởng lão (14:1) hiệp lại để chia đất, không phải chỉ một mình Giô-suê hay cá nhân nào quyết định. Đây là nguyên tắc phân quyền dân chủ mà mãi đến thế kỷ 18, J. J. Rousseau ở Pháp mới đưa ra, tiếc thay ngày nay thế giới cứ nhớ đến J. J. Rousseau mà không nhớ lời Chúa dạy trong Kinh Thánh.
(2). Cách chia đất là bắt thăm (14:2) trước mặt Chúa (18:6).
Bắt thăm hoặc bỏ phiếu là cách được sử dụng để giải quyết những tranh chấp trong dân Y-sơ-ra-ên (Giăng 19:24; Công vụ 1:26). Đây là những Ân tứ được Đức Thánh Linh ban cho Hội thánh (I Cô-rinh-tô 12:4-11).
(3). Giữa 11:23 - cả xứ bị chiếm, với 13:1 - xứ hãy còn nhiều, dường như ‘mâu thuẫn’.
- Thật ra không có gì mâu thuẫn, vấn đề căn bản chiếm lấy xứ đã hoàn thành, các thành của các dân tộc trong xứ đã bị chiếm, các vua đã bị giết, nhưng công việc tiêu diệt những phe nhóm còn sót và việc ổn định xứ của Giô-suê còn rất nhiều.
- Giống như đời sống của người tin Chúa Jêsus, tất cả tội lỗi đã được Chúa tha thứ, người tin Chúa Jêsus đã được cứu, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục chiến đấu từng ngày với những cám dỗ của ma quỉ, của thế gian và của chính xác thịt mình trong tiến trình Nên Thánh Thực Nghiệm, hết lòng phục vụ Chúa để đạt được phần thưởng (Philíp 3:13-14; I Phierơ 2:1-2).
Câu gốc cho phần Kinh Thánh nầy là 21:43-44, “Thế thì, Đức Giê-hô-va ban cho Y-sơ-ra-ên cả xứ mà Ngài đã thề ban cho tổ phụ họ. Dân Y-sơ-ra-ên nhận làm sản nghiệp, và ở tại đó. Đức Giê-hô-va làm cho tứ phía đều được an nghỉ, y như Ngài đã thề cùng tổ phụ họ, chẳng có một kẻ thù nghịch nào đứng nổi trước mặt họ. Đức Giê-hô-va phó hết thảy kẻ thù nghịch vào tay họ”. Câu Kinh thánh được chọn làm câu gốc nầy gồm ba phần:
- Đức Giê-hô-va ban cho Y-sơ-ra-ên CẢ XỨ (21:43) - Lời Chúa phán: “người cha nói rằng: Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con” “Ngài đã không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao” (Luca 15:31; Rôma 8:32).
- Đức Giê-hô-va ban cho Y-sơ-ra-ên AN NGHỈ (21:44a - bình an), Đức Giê-hô-va phó hết thảy kẻ thù vào tay họ (21:44b) - một sự an nghỉ trọn vẹn, Tôi nghe một tiếng lớn từ nơi ngai mà đến, nói rằng: Nầy, đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người! Ngài sẽ ở với chúng, và chúng sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với chúng. Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết, cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau dớn nữa; vì những sự thứ nhứt đã qua rồi” (Khải huyền 21:3-4) – Thật êm đềm, bình an trong tay Chúa!
- Tất cả lời Đức Giê-hô-va phán cho Y-sơ-ra-ên ĐỀU ỨNG NGHIỆM.
ĐOẠN 13: - 19:, Phần thưởng của Đức tin - Chia đất Ca-na-an.
Từ đoạn 13 đến đoạn 19 nầy, chúng ta có sự phân chia đất cho các chi phái.
13: (7-8), giải quyết phần của chi phái Ru-bên, Gát và nửa chi phái Ma-na-se phía Đông Giô-đanh, “Vậy bây giờ, hãy chia xứ nầy cho chín chi phái, và phân nửa chi phái Ma-na-se. Người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi phái Ma-na-se đã lãnh bởi Môi-se phần sản nghiệp mình ở bên kia sông Giô-đanh về phía đông, y như Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã phát cho chúng nó”.
14: (6-15) sự trung thành của Ca-lép được thưởng núi Hếp-rôn theo lời Ca-lép xin, “Vậy, hãy ban cho tôi núi nầy, mà Đức Giê-hô-va đã phán đến trong ngày đó…”. Núi mà Ca-lép xin với Giô-suê lànúi Hếp-rôn cao 924 m, cách Giê-ru-sa-lem 30 Km về phía nam. Ca-lép không xin nơi tốt, dễ chiếm, mà chọn phần khó nhất. David Brainer – nhà Truyền giáo cho người da đó nói: Tại sao chúng ta không xin Chúa ban cho công việc lớn và khó hơn, để tại nơi đó chúng ta tôn vinh Chúa nhiều hơn?
Ca-lép là một thám tử đời Môi-se (Dân 14:6) lúc 40 tuổi (Giô-suê 14:7). Bây giờ đã 85 tuổi (Giô-suê 14:10), vẫn hăng say phục vụ Chúa (14:11). Lời ông xin đẹp lòng Chúa vì phát xuất từ sự tin cậy Chúa (14:12). Ông đã chọn một chỗ khó: núi cao, thành vững (14:15), là vị trí chiến lược của dân A-na-kim.
Từ đoạn 15 đến đoạn 17, phần đất của chi phái Giu-đa, Ép-ra-im và phân nửa chi phái Ma-na-se.
Từ đoạn 18 đến đoạn 19, dựng Đền Tạm tại Si-lô (18:1), và chia đất cho 7 chi phái còn lại. Phần đất của Giô-suê - thuộc chi phái Ép-ra-im (19:49). Giô-suê đã làm gương lãnh đạo: Không chọn trước nên đã không mất phần.
ĐOẠN 20: - Sự bảo vệ của đức tin – Thuẫn của Đức tin - Thành Ẩn náu.
20:7-8, Chúa ra lịnh cho dân Y-sơ-ra-ên biệt riêng ra 6 thành làm thành ẩn náu
- 3 thành phía Tây Giô-đanh tại: Ca-đe (Bắc), Si-chem (Trung), Hếp-rôn (Nam).
- 3 thành phía Đông Giô-đanh tại: Bết-ra (Nam), Ra-mốt (Trung), Gô-lan (Bắc)
Những thành ẩn náu nầy thuộc trong 48 thành mà các chi phái dành cho chi phái Lê-vi như Đức Chúa Trời phán dạy (Dân. 35:6-7) - một nguyên tắc sống cho người hầu việc Chúa: Dân Chúa chia phần cho người Lê-vi, người Lê-vi cũng có bổn phận chia phần cho dân sự.
Cả hai đoạn Dân số ký đoạn 35 và Giô-suê đoạn 20, giải thích rõ mục đích của các thành ẩn náu để dành cho người vô ý giết người (20:3, 5) chạy vào đó cho đến khi được hội chúng xét xử (Dân. 35:12; Giô-suê 20:9), hoặc cho đến khi Thầy tế lễ Thượng phẩm đương niên qua đời - Dân. 35:28.
ĐOẠN 21: - Đức Tin Không Thiệt Hại - Phần sản nghiệp của người Lê-vi.
21:41-42, Phần đất của người Lê-vi là 48 thành và đất chung quanh, được chia ra như sau:
- 20:4, họ A-rôn: 13 thành trong chi phái Giu-đa, Si-mê-ôn, Bên-gia-min.
- 20:5, họ Kê-hát: 10 thành trong chi phái Ép-ra-im, Đan, trong phần phân nửa chi phái Ma-na-se.
- 20:6, họ Ghẹt-sôn: 13 thành trong chi phái Y-sa-ca, A-se, Nép-ta-li, trong phần của phân nữa chi phái Ma-na-se ở Ba-san.
- 20:7, họ Mê-ra-ri: 12 thành trong chi phái Ru-bên, Gát, Sa-bu-lôn.
Vì người Lê-vi không được chia sản nghiệp, chỉ được DÂNG CHO (Dân. 18:20; Phục. 18:1-2), những sản nghiệp nầy là do dân Chúa dâng cấp cho (21:3).
ĐOẠN 22: - Đức Tin Hiệp Nhất - Bàn Thờ Chứng Cớ.
- 22:34, tên của bàn thờ là Ết có nghĩa là “chứng cớ”.
- 22:24-27, là lý do lập bàn thờ nầy.
Họ đã nghĩ đến tương lai con cháu của họ cần sự hiệp nhất. Chúng ta học được 3 điều rất quý báu về 2 chi phái rưởi bên kia sông Giô-đanh:
- 22:2-3, giữ đúng lời hứa.
- 22:8b, chia sẻ điều mình có giữ gìn sự hiệp một (Philíp 2:4, 20-21)
ĐOẠN 23: - 24: - Một Đời Sống Đức Tin - Lời Từ Giã của Giô-suê.
Trong lời từ giã về hưu của Giô-suê, ông đã tỏ ra 4 điều:
- 23:1-3, Lòng yêu mến Chúa của Giô-suê:
- Giô-suê nhìn nhận tuổi già (câu 2),
“Khi Đức Giê-hô-va ban sự an nghỉ cho Y-sơ-ra-ên từ lâu rồi, giải cứu họ khỏi các thù nghịch ở bốn phía, và Giô-suê đã già tuổi tác cao, thì người gọi cả Y-sơ-ra-ên, các trưởng lão, các quan trưởng, các quan xét, và quan tướng mà nói rằng: Ta là lão già đã cao tuổi rồi”. Điều nguy hiểm là nhiều người già không nghĩ mình già, dĩ nhiên chức vụ, lòng yêu Chúa không già, nhưng hành chánh đã già.
- Giô-suê cũng nhìn nhận cuộc chinh phục Đất Hứa là do Giê-hô-va Đức Chúa Trời chiến đấu cho tuyển dân, không phải ông chiến đấu,
“Các ngươi đã thấy mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã làm cho những dân tộc nầy mà Ngài bắt qui phục các ngươi; vì ấy là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã chiến đấu cho các ngươi”. Giô-suê không hề nhắc đến những gì ông đã làm cho dân sự, ông nhường vinh hiển cho Chúa.
- 23:4-16, Giô-suê quan tâm đến dân Y-sơ-ra-ên, Giô-suê căn dặn dân Chúa
- phải trung thành với Lời Chúa (câu 6)
- đừng bắt chước thế gian (7)
- đừng kết sui gia với thế gian (12)
“Vậy, hãy vững lòng gìn giữ làm theo mọi điều đã ghi trong sách luật pháp của Môi-se, chớ xây qua bên hữu hoặc bên tả. Chớ nên xen lộn cùng các dân tộc nầy còn ở lại giữa các ngươi, chớ xưng đến danh các thần chúng nó, chớ biểu ai bắt các thần ấy mà thề, chớ hầu việc, và đừng quì lạy trước các thần đó… Vả, nếu các ngươi trở lòng và hiệp với phần còn lại của các dân tộc nầy ở giữa các ngươi, nếu các ngươi làm sui gia cùng chúng nó, hoặc các ngươi xen vào cùng chúng nó, và chúng nó cùng các ngươi, thì phải biết rõ ràng Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi chẳng còn cứ đuổi những dân tộc nầy khỏi trước mắt các ngươi nữa; nhưng chúng nó sẽ làm lưới và bẫy cho các ngươi, làm roi đánh nơi hông, làm chông gai chích trong mắt, cho đến chừng nào các ngươi bị diệt mất khỏi xứ tốt đẹp nầy mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã ban cho
- 24:1-13, Giô-suê rất thuộc Lời Chúa:
Giô-suê đã thuật lại Lời Chúa cách chính xác, rõ ràng, chứng tỏ lúc nào Giô-suê cũng quan tâm đến Lời Chúa - Đây là khuyết điểm của người tin Chúa Jêsus ít chịu học Kinh Thánh do tự mãn.
- Sách Giô-suê chấm dứt với 3 cái chết:
- 24:29, cái chết của Giô-suê: Giô-suê có một đời sống trọn vẹn, thỏa lòng, hoàn thành trách nhiệm.
- 24:32, cái chết của Giô-sép: dân Chúa đã bởi đức tin hoàn thành lời hứa với Giô-sép.
- 24:33, cái chết của Ê-lê-a-sa: Đức Chúa Trời hoàn thành lời hứa của Ngài trên dân Chúa. Ê-lê-sa-sa là người cuối cùng dự phần lãnh đạo.
Tôi tin rằng tất cả những người đó họ thỏa lòng và có thể nói được như Phao-lô (II Timôthê 4:6-8), và họ đang hát bài ca: TA THẮNG NHỜ ĐỨC TIN! TA THẮNG NHỜ ĐỨC TIN! Ô, ta cứ đắc thắng vinh thay, thắng luôn trên thế gian nầy!
|